nó là... 
Nhưng Harry không bao giờ phát hiện ra chính xác điều tuyệt vời về môn Số học, bởi vì đúng ngay lúc đó một tiếng thét nghẹn ngào vọng xuống từ phía trên cầu thang của tụi con trai. Cả phòng sinh hoạt chung đột ngột im lặng, như hóa đá, trừng trừng mắt nhìn ra cửa. Rồi có tiếng bước chân vội vã vang lên càng lúc càng lớn... và rồi Ron nhảy xổ ra trước mắt mọi người, tay kéo theo tấm khăn trải giường. Nó sải bước đến bàn của Hermione, gào lên: 
-- COI NÈ! 
Ron hét tướng lên, tay phất phất tấm khăn trải giường trước mặt Hermione: 
-- COI NÈ! 
-- Ron, chuyện gì vậy? 
-- SCRABBERS! COI NÈ! SCRABBERS! 
Hermione ngã người ra né Ron, vẻ hoang mang bối rối cực kỳ. Harry ngó xuống tấm trải Ron đang cầm, trên tấm trải có cái gì đó đo đỏ. Cái gì đó trông ghê rợn như... 
-- MÁU! 
Ron hét tướng lên trong căn phòng yên lặng sững sờ: 
-- NÓ TIÊU RỒI! VÀ TRÒ CÓ BIẾT TRÊN SÀN PHÒNG CÓ CÁI GÌ KHÔNG? 
Hermione run giọng đáp: 
-- Kh... ông... không! 
Ron quăng cái gì đó xuống bài dịch cổ ngữ Rune của Hermione. Hermione và Harry cùng chồm tới trước để xem. Nằm ngay trên những hình dạng gai góc kỳ quái là một mớ lông mèo dài màu hung hung. 
Chương 13 

GRYFFINDOR ĐẤU VỚI RAVENCLAW 



Có vẻ như đó là kết thúc của tình bạn giữa Hermione và Ron. Người này tức giận người kia đến nỗi Harry không thể biết làm sao mà họ có thể làm hòa với nhau được nữa. 
Ron thì tức điên lên vì Hermione không hề chịu coi chuyện con mèo Crookshanks tìm cách ăn chuột Scrabbers là chuyện nghiêm trọng, không hề bận tâm gì đến chuyện để mắt ngó chừng con mèo, và cho tới bây giờ vẫn còn cố làm bộ như thể con mèo Crookshanks vô tội, bằng cách đề nghị Ron hãy đi tìm con Scrabbers dưới tất cả các gầm giường của tụi con trai. Trong khi đó, Hermione một mực cãi là Ron không có chứng cứ gì để buộc tội con mèo Crookshanks đã ăn con chuột Scrabbers, mấy cái lông hung hung đó có thể còn lưu lại từ hồi Giáng sinh tới giờ, và rằng thật ra Ron đã có thành kiến với con mèo của cô bé từ hồi Crookshanks nhảy xuống vồ trúng đầu Ron ở tiệm Cầm Thú Huyền Bí. 
Riêng Harry, nó tin chắc là Crookshanks đã ăn mất con Scrabbers. Nhưng khi Harry cố chứng minh cho Hermione thấy là mọi bằng cớ đều dẫn tới kết luận đó, thì Hermione nổi khùng với Harry luôn. Cô bé ré lên the thé: 
-- Được rồi, tôi biết là trò về phe với Ron mà. Lần trước là vụ cây chổi Tia Chớp, bây giờ là vụ Scrabbers, vụ nào cũng là lỗi của tôi hết chứ gì! Làm ơn để cho tôi yên, Harry à, tôi còn có nhiều bài tập phải làm lắm! 
Ron thiệt tình rất đau khổ về chuyện mất con chuột cưng của nó. Fred nói giọng an ủi: 
-- Thôi đi, Ron, chẳng phải em luôn miệng kêu ca là con Scrabbers chán phèo hay sao? Mà nó cũng đã xuống sắc lâu nay rồi, nó đang chết mòn đó thôi. Có lẽ để nó tới số mau chóng như vậy mà tốt hơn. Chỉ một cái nuốt ực... có lẽ nó cũng không cảm thấy gì đâu. 
Ginny phẫn nộ thét: 
-- Anh Fred! 
George nói: 
-- Chính em đã nói mà Ron, là nó chẳng làm được tích sự gì cả ngoài chuyện ăn và ngủ. 
Ron đau khổ nói: 
-- Nhưng có lần nó đã vì tụi mình mà cắn Goyle. Bồ nhớ không, Harry? 
Harry nói: 
-- Ừ, đúng vậy. 
Fred không thể giữ nổi vẻ mặt nín cười: 
-- Đó là giờ phút bảnh nhứt của đời nó. Chúng ta hãy để cho vết thẹo trên ngón tay Goyle trở thành dấu tích tưởng niệm trường cửu. Còn Ron, ối, Ron ơi, thôi mà, chỉ việc vác thân em xuống làng Hogsmeade mà mua một con chuột mới. Mắc gì mà rầu rĩ thê lương như vậy chứ? 
Trong nỗ lực cuối cùng làm cho Ron phấn khởi lên, Harry dỗ dành nó cùng đi đến buổi tập Quidditch cuối của đội nhà Gryffindor trước trận đấu với đội Ravenclaw, để sau buổi tập, Ron có thể cỡi cây chổi thần Tia Chớp ngao du chơi. Điều này có vẻ khiến cho Ron quên con Scrabbers trong chốc lát. ("Tuyệt trần ai! Mình có thể sút thử vài cú gôn trên cây chổi đó.") Vậy là hai đứa cùng đi ra sân đấu bóng với nhau. 
Bà Hooch, người vẫn làm nhiệm vụ giám sát những buổi luyện tập của đội Gryffindor để trông chừng Harry, cũng có ấn tượng mạnh với cây chổi thần Tia Chớp giống như bất cứ người nào khác. Bà cầm cây chổi ngắm nghía và cho tụi nó những lời khuyên chuyên môn hữu ích trước khi tụi nó cỡi chổi bay lên luyện tập: 
-- Trò xem sự thăng bằng của nó nè! Nếu như loạt chổi Nimbus có một khuyết điểm, thì đó chính là chúng hơi bị nghiêng về phía cuối đuôi chổi; nên chỉ sau vài năm là trò sẽ nhận thấy chổi hơi bị kéo lê. Người ta cũng đã cặp nhật cái cán chổi rồi nè: nó hơi mảnh mai hơn kiểu chổi Cleansweep, khiến tôi nhớ lại cây chổi Mũi Tên Bạc cũ, thật tiếc là bây giờ người ta không sản xuất ra kiểu chổi đó nữa. Hồi xưa tôi học bay trên cây chổi Mũi Tên Bạc, nó cũng là một cây chổi xưa rất đẹp... 
Bà tiếp tục theo mạch hồi tưởng này một lát, cho đến khi Wood nói: 
-- Ơ... Thưa cô Hooch, Harry nhận lại cây Tia Chớp của nó được chưa ạ? Chẳng là tụi con cần phải luyện tập... 
Bà Hooch vội nói: 
-- Ờ... được chứ... đây nè, cầm lấy đi Harry. Cô sẽ ngồi đây với Ron... 
Bà Hooch và Ron rời khỏi sân đấu lên ngồi trên khán đài. Cả đội Gryffindor tập họp chung quanh Wood để nghe bài huấn thị cuối cùng của anh trước trận đấu ngày mai: 
-- Harry, anh đã tìm ra ai là Tầm thủ mới của đội Ravenclaw rồi. Đó là Cho Chang. Cô bé này đang học năm thứ tư, giỏi lắm... Thiệt tình thì anh chỉ mong cho cô bé đó không thi đấu được, cô ta bị vài trục trặc liên quan đến các vết thương... 
Wood tiếp tục càu nhàu về chuyện anh không vui vẻ lắm khi Cho Chang đã bình phục hoàn toàn, rồi anh nói: 
-- Mặt khác, cô bé đó cỡi một chiếc Sao Chổi 260, nếu so với chiếc Tia Chớp thì chẳng khác gì một trò đùa. 
Wood đưa mắt nhìn cây chổi thần mới toanh của Harry với sự ngưỡng mộ nhiệt thành. Rồi anh nói: 
-- Nào, tất cả chú ý: chúng ta bắt đầu... 
Và mãi cuối cùng, Harry mới được trèo lên cây Tia Chớp, đạp xuống đất một cái để khởi động. Cây chổi này còn tuyệt hơn cả giấc mơ của nó. Tia Chớp chỉ cần chạm nhẹ là có thể xoay chuyển; như thể nó biết tuân theo những ý nghĩ của Harry chứ không chỉ đợi bàn tay Harry điều khiển. Tia Chớp lướt ngang qua sân đấu với một tốc độ mà khán đài trở nên một cảnh vật lờ mờ xanh và xám. Harry xoay cây Tia Chớp ngặt đến nỗi Alicia phải thét lên, rồi Harry lao xuống với một sự điều khiển hoàn hảo, ngón chân nó chạm nhẹ nhàng vô lớp cỏ của sân đấu trước khi nó lại vọt trở lên không trung, đạt tới độ cao mười thước, mười ba thước, rồi mười sáu thước... 
Wood gọi: 
-- Harry, anh sắp thả trái banh Snitch ra đây! 
Harry quay ngoắt lại, phóng đua với một trái Bludger về phía mấy cây cột gôn; nó vượt qua trái banh dễ dàng, và nhận thấy trái Snitch đang vọt ra từ phía sau Wood. Chỉ trong vòng mười giây, Harry đã bắt gọn trái Snitch trong lòng bàn tay nắm chặt. 
Cả đội hoan hô Harry như điên như cuồng. Harry lại thả trái Snitch ra, chấp nó bay trước một phút, rồi xé không khí lao theo, len lỏi giữa các cầu thủ khác trong đội. Nhận ra trái banh Snitch đang lẩn quẩn bên đầu gối của Katie, Harry bay vòng quanh cô bé và chụp lại trái banh một cách dễ dàng. 
Đó là buổi luyện tập hay nhứt từ xưa đến nay. Cả đội banh Gryffindor được sự hiện diện đầy cổ vũ của Tia Chớp đã thực hiện những động tác gần như hoàn hảo, và khi cả đội đáp trở xuống mặt đất, Wood không có một lời phê bình cỏn con nào để thốt ra. Điều này, theo như George nhận xét, là lần đầu tiên mới thấy. Wood nói: 
-- Anh không thấy điều gì có thể cản trở chiến thắng của chúng ta vào ngày mai. Không thể có điều gì cả, ngoại trừ... Harry, em đã giải quyết xong nỗi ám ảnh giám ngục Azkaban của em rồi, phải không? 
-- Dạ. 
Harry nghĩ đến vị thần Hộ mệnh mong manh của mình, ước sao cho nó mạnh mẽ thêm chút nữa. Fred nói một cách tin tưởng: 
-- Lũ giám ngục Azkaban không thể nào tái xuất hiện đâu anh Oliver, thầy Dumbledore đã nổi cơn tam bành lên rồi còn gì. 
Wood nói: 
-- Vậy thì cứ hy vọng là chúng sẽ không đến. Dù sao đi nữa, mọi người đã luyện tập tốt. Chúng ta cùng trở về Tháp Gryffindor thôi... sáng mai tập hợp sớm đấy... 
Harry nói với Wood: 
-- Em ở lại thêm một chút, Ron muốn cỡi thử cây Tia Chớp. 
Khi những thành viên khác trong đội đi về phía phòng thay đồ, Harry sải bước về phía Ron. Ron đã nhảy qua hàng rào ngăn khán đài với sân đấu để chạy đến gặp Harry. Bà Hooch thì đã ngồi ngủ gục tại chỗ. Harry đưa cây chổi Tia Chớp cho Ron: 
-- Đây, bồ cứ việc cỡi! 
Với vẻ mặt ngây ngất mê ly, Ron trèo lên cây chổi và phóng lên không trung, lượn vòng trong bóng tối càng lúc càng dày kịt trong khi Harry đi quanh viền sân đấu trông chừng nó. Khi bà Hooch giật mình chợt tỉnh giấc nồng thì đêm đã xuống. Bà rầy Harry và Ron đã không chịu đánh thức bà, khăng khăng bảo chúng phải trở về tòa lâu đài ngay. 
Harry vác cây chổi Tia Chớp trên vai cùng với Ron bước ra khỏi sân vận động đã tối om om. Hai đứa nói chuyện sôi nổi về chuyển động siêu êm của cây Tia Chớp, tính gia tốc phi thường và khả năng quẹo gấp của nó. Tụi nó đang đi được nửa đường về lâu đài thì Harry chợt liếc sang bên trái, nhìn thấy một thứ làm cho tim nó lộn ngược: một đôi mắt, long lanh nhìn nó từ trong bóng tối. 
Harry đứng khựng lại, chết trân, tim nó đánh bình bình trong lồng ngực. Ron hỏi: 
-- Có chuyện gì vậy? 
Harry chỉ. Ron rút cây đũa phép ra, lẩm nhẩm: 
-- Lumos! 
Một tia sáng rọi xuyên qua bãi cỏ, soi vào một gốc cây, rồi chiếu sáng các cành nhánh; và kìa, thậm thụt ẩn núp trong đám lá non chính là con Crookshanks! 
Ron gầm lên: 
-- Cút ngay! 
Ron cúi xuống lượm một hòn đá trên bãi cỏ, nhưng trước khi nó chọi hay làm được điều gì khác thì con mèo đã ngoe nguẩy cái đuôi dài màu hung hung mà biến mất. 
Ron quăng hòn đá đi, giận dữ nói: 
--Thấy hông? Cô ả cứ để cho nó đi lêu bêu bất cứ chỗ nào nó muốn... có lẽ nó đang tiêu hóa con Scrabbers và bây giờ thi tráng miệng bằng vài con chim nhỏ... 
Harry không nói gì. Nó hít sâu một hơi khi nỗi sợ hãi đã được giải tỏa và cảm giác yên tâm đang lan tràn khắp người. Hồi nãy Harry đã tin tưởng như đinh đóng cột rằng đó chính là đôi mắt của Hung tinh nhìn nó. Hai đứa lại đi tiếp về tòa lâu đài. Harry hơi ngượng về cơn hốt hoảng của mình nên không nói gì với Ron hết. Nó cũng không nhìn sang trái